Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
12:41
XIN ĐỪNG PHÁ THAI
Posted by
Game Mod
|
0
nhận xét
Tháng 1 : Chào mẹ. Con chỉ dài chưa tới 2 cm. Nhưng con đã có đầy đủ các cơ quan. Con rất thích giọng nói của mẹ. Mỗi khi con nghe thấy tiếng mẹ là con lại vẫy tay, vẫy chân. Nhịp đập trái tim mẹ là bài hát ru yêu thích của con.
Tháng 2: Mẹ ơi ! hôm nay con đã học được cách mút ngón tay cái
của mình rồi đấy . Nếu mẹ có thể nhìn thấy con thì chắc chắn mẹ sẽ thấy một em bé thật sự, mặc dù con chưa đủ lớn để tồn tại được ở ngoài"ngôi nhà"của con. Ở đây, con cảm thấy ấm áp lắm mẹ à!
Tháng 3: Con là một bé gái. Con luôn muốn nghe tiếng cười của
mẹ, con muốn mẹ hạnh phúc. Con hy vọng điều này sẽ làm mẹ hạnh phúc. Và… con đã nghe mẹ khóc, con cảm nhận được mẹ đang rất buồn, con cũng đang khóc cùng mẹ mặc dù mẹ không nghe thấy.
Tháng 4: Tóc con đã bắt đầu phát triển. Nó rất ngắn và mịn. Con
dành rất nhiều thời gian để vận động. Con có thể cử động đầu,
ngón tay đã nhọn và tay chân đã dài ra. Con đang trưởng thành khá tốt.
Tháng 5: Hôm nay, mẹ đã đi bác sĩ. Mẹ đã nói gì đó với bác sĩ. Mẹ
ơi! Con không thích giọng nói của ông ta. Con sợ Mẹ…Phá thai là gì
vậy ?
Tháng 6: Con lại nghe thấy giọng nói đó, con sợ quá mẹ ơi! Giọng
nói thật lạnh lùng và nhẫn tâm. Mẹ ơi! Có cái gì đó chạm vào"nhà"
của con. Bác sĩ gọi đó là cây kim. Đó là cái gì vậy mẹ !? đau quá mẹ ơi… con không thể thở được…bảo ông ta dừng lại đi mẹ…con đau quá…mẹ ơi !!! giúp con…
Tháng 7: Mẹ ơi! Con ổn… Con đang nằm trong vòng tay của
chúa. Ông ấy có nói với con về phá thai. Tại sao vậy mẹ? tại sao
lại không cần con???
Mẹ ơi!
Phá thai chỉ là…làm một trái tim ngừng đập. Hai mắt sẽ không bao
giờ nhìn thấy ánh mặt trời. Hai bàn tay sẽ không được chạm vào
cha mẹ. Hai chân sẽ không bao giờ được chạy như bao đứa trẻ khác.Đôi môi không bao giờ được nở nụ cười hoặc cất tiếng gọi Mẹ ơi, Bố ơi….. Nhưng tâm hồn bé nhỏ ấy vẫn tồn tại đâu đây trong thế giới này.
12:40
BẦN CÙNG VÀ GIÀU CÓ
Posted by
Game Mod
|
0
nhận xét
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
Nhan Hồi ở nơi đường cùng góc hẻm, nhà nát vách thưa, cơm ngày một chén chan với nước trong, nhưng trong lòng vẫn hết sức an lạc. Như vậy ai dám kết luận ông ta là người nghèo đây? Ngài Đại Ca Diếp tôn giả ở nơi đồi trọc suối cạn, ngoài ba tấm Cà sa, bình bát, cơm ngày 1 bữa ra, một vật lớn nhỏ nào cũng không có. Thế nhưng , ngài vẫn sống 1 cuộc đời tự tại giải thoát. Chúng ta ai dám nói tôn giả là người nghèo cùng. Ngược lại mà thấy, người ở nhà cao cửa rộng, có kẻ hầu người hạ, cơm bưng nước rót, đi thì có kẻ đưa người đón, nhưng ngày ngày bị đồng tiền chế ngự tất bật, không chút thanh thản. Người đó đáng được gọi là người giàu có chăng? Người đó mặc dù đời sống vật chất đầy đủ, tiền kho bạc núi, không thiếu thứ gì, nhưng tâm lượng nhỏ nhoi, keo kiệt; 1 đồng cũng không dám bỏ ra. Lòng tham vô đáy khiến cho tâm trí người đó chỉ biết nghĩ tới gom góp, mà gom góp bao nhiêu cũng không thấy đủ. Bạn cho rằng đó là người giàu có chăng? Giữa hai hạng người trên, ai là thật sự giàu có và ai là người nghèo khổ? Từ đó mà suy ra, giàu nghèo không thể lấy tiền tài vật chất ra để đo lường.
Trên thế gian có người vật chất đầy đủ, nhưng họ luôn lấy công việc làm vui, lòng họ luôn vui vẻ rộng mở tấm lòng để giúp đỡ người khác. Người này về cuộc sống tinh thần, so cho cùng chẳng phải là bậc “Đại Phú Ông” sao? Ngược lại những người ngày đêm không ngừng mong cầu cuộc sống vật chất, chà đạp lên lợi ích của người khác. Phàm có chỗ được nào thì đều muốn tìm cách chiếm hữu làm của riêng mình, những ngừơi như vậy tâm linh nghèo cùng không bút mực nào tả xiết.
Kỳ thật, dựa trên quan điểm Phật giáo mà nhìn thì trên thế gian vốn không có người nào là tột cùng nghèo khó. Nếu chúng ta sống với tâm hồn vô tư, biết vận dụng thời gian vào những việc làm có ích, quảng kết thiện duyên, tất nhiên thời gian đó là thời gian hữu ích phú quý. Hoặc bạn biết khéo léo vận dụng ngôn từ chân thật thiện mỹ tán thán những chỗ tốt của người, cổ vũ khích lệ người khác làm việc tốt; tất nhiên bạn sẽ là người giàu có ngôn ngữ, phong phú âm thanh. Hoặc bạn biết lấy nụ cười chân thiện khiêm cung, hoan hỷ đối đãi với người, thì Tâm bạn đã sinh trưởng của báu vô giá. Hoặc bạn biết vận dụng sức lực mình đi giúp đỡ người, phục vụ quần chúng.Đó chẳng phải bạn đã có nguồn khí lực sung túc chân thật sao? Thế nên luận về sự giàu nghèo thì tâm tham không biết đủ, vĩnh viễn sẽ là người nghèo cùng. Vui làm việc thiện nghĩa là không 1 tơ hào so đo tính toán hơn thiệt, vĩnh viễn là người giàu có.
Khi nói đến giàu có, thì không chỉ nhìn những cái giàu có nhất thời, mà phải nhìn cho ra cái tài phú trong suốt cả cuộc đời. Cũng không nên nhìn cái tài phú của 1 người, mà phải nhìn cái tài phú trong sự cộng hữu. Và nhất là không nên nhìn cái tài phú do sự vơ vét của người khác, mà cần phải nhìn xác thật sự vận dụng tài phú đó. Đồng thời cũng không nên nhìn cái tài phú trên hình tướng, mà cần phải nhìn cái tài phú vô tướng của nội tâm.
Người chân thật có trí tuệ, có tâm từ bi, có chính tín, có tâm hoan hỷ, biết sống cuộc đời đạm bạc biết đủ với tâm tàm quý…Những đức tính ây, chính là nguồn tài phú vô giá của mỗi chúng ta. Trong kinh Kim Cương Đức Phật dạy rằng:
Mọi hành vô thường
Vạn pháp vô ngã
Sinh diệt diệt rồi
Tịch diệt là vui
Nếu chúng ta biết lấy bốn câu kệ trên mà vận dụng vào đời sống thường nhật, và đem quảng kết thiện duyên, giảng dạy, hướng dẫn người khác cùng tu tập chính pháp, thành tựu giác ngộ, giải thoát thì công đức pháp thí đó rộng lớn muôn vàn so với công đức bố thí tài vật mà thế gian cho là quý giá như vàng bạc, châu báu. Bởi thế, sự giàu có và nghèo khổ chúng ta nên quán sát như vậy.
12:32
[TGTL]NGƯỜI ĐÀN ÔNG NGỬI MÙI CÁCH 15KM BIẾT THẦN CHẾT
Posted by
Game Mod
|
0
nhận xét
Khi có người sắp hoặc đang chết trong bán kính 15 km, người đàn ông này sẽ ngửi thấy mùi hoặc thấy tim đập mạnh, ngực khóc thở. Vì biệt tài không ai muốn này mà dị nhân suýt bị tống vào… trại tâm thần. Ông cũng là người duy nhất ở Việt Nam mắc chứng “nghiện” đám ma đến mức nếu không đi là phát ốm.
Chỉ cần lắng tai nghe, lấy mũi ngửi, hoặc thấy tức ngực, khó thở hay tim đập nhanh là có thể nhận biết được có một người sắp hoặc vừa qua đời cách nơi mình đứng trong bán kính khoảng 15 km. Dị nhân có khá nhiều biệt danh như “người mê đưa tiễn hồn ma”, “người trời”, “ông đưa tiễn những linh hồn” là ông Ân Văn Ninh (60 tuổi, người dân tộc Sán Dìu, ngụ thôn Đồng Giao, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang).
" Đại sứ " của Thần chết
Chẳng cần dùng đến điện thoại để nhận thông tin, không được ai thông báo đến, thậm chí cả đời chưa từng một lần biết mặt người đó… nhưng oái oăm một điều là cứ người nào sinh sống trong bán kính 15 km tính từ nơi ông đứng mà sắp chết thì ông đều biết trước.
Biết rồi thì kiểu gì cũng phải mò đến dự đám tang, thế nên chẳng mấy khi ông có mặt ở nhà. Tìm đến nhà ông nhằm tìm hiểu thực hư biệt tài này thì vợ ông cười: “Ông ấy đi liền mấy hôm nay rồi. Hình như hôm nay đang ở đám ma thôn bên. Các anh chị cứ đến đâu nghe thấy kèn đám ma, lần đến đàm là gặp ông ấy”.
Quả đúng là lần theo tiếng kèn đám ma tìm đến, hỏi người nhà đám “ông Ninh đám ma có ở đây không?” thì mọi người chỉ về hướng một người đàn ông trung niên có dáng dong dỏng, đội chiếc mũ lưỡi trai, mặc bộ quần áo cáu bẩn có lẽ là do lăn lộn mấy đám liền nên chưa kịp thay.
“Dị nhân” này khi ấy đang bận túi bụi với việc rót nước mời các đoàn khách đến viếng hương hồn người chết. Khi đã vãn việc ông mới có thời gian tiếp chuyện, mở đầu câu chuyện bằng tiếng chép miệng “than thở”: “Tôi đi liền gần chục ngày nay rồi vì nhiều đám quá”.
Biệt tài của ông “phát lộ” cách đây khoảng hơn chục năm, đêm ấy khi ông đang nằm ngủ thì bỗng thấy tức ngực, bứt rứt không yên và không hiểu có “giác quan thứ sáu” hay không mà cứ dựng dậy lần mò giữa đêm đi sang xã bên.
Không hiểu có phải vì “ma xui đường, quỷ dẫn lối” hay không mà ông lần đến nhà một người chưa từng quen biết khi người ấy đang hấp hối. Giữa đêm khuya khoắt, lại trong cảnh thê lương nên những người trong nhà giật mình sợ “vãi linh hồn” khi thấy một ông lão lạ mặt lù lù hiện ra: “Ở đây có người sắp chết phải không?”.
Cứ tưởng là đêm đó bị “ma nhập” nên cả ông và mọi người đều không để ý đến chuyện ông lão “nghe” được chuyện người sắp chết cách cả chục cây số. Ai dè vài bữa sau đi làm đồng, trong khi mọi người cùng làm chẳng nghe thấy tín hiệu gì thì ông kiên quyết: “Có tiếng kèn trống ở thôn kế bên” và tiếng kèn trống đám ma cứ như đập vào tai ông, thúc giục phải đi đến đó, không đi không được. Thế là ông vất cày cuốc, tìm sang đám ma để giúp người ta.
Từ hôm đó ông bỗng dưng sinh ra cái tật là luôn phải “lắng nghe” tiếng đám ma, không muốn nghe thì cũng như có người bắt phải nghe. Hễ cứ có ai mất là như có người xui khiến ông phải nghe bằng được tiếng kèn, tiếng trống.
Thời gian đầu, khi muốn nghe được ông phải trèo lên cây xoài đầu nhà để nhận biết được. Nhưng càng ngày “trình độ” của ông càng cao, một hai năm sau ông chỉ cần áp tai xuống giường, hay vểnh tai chăm chú một lát là có thể nhận ra chỗ có đám.
Mấy năm gần đây thì ông không phải nghe nữa mà ông dùng mũi ngửi là biết được có người sắp hoặc vừa chết, hoặc cảm nhận được điều đó khi ông thấy tim mình đập nhanh hơn, hơi tức ngực hơn. Thậm chí “giác quan thứ sáu” của ông còn cho phép ông cảm nhận được thời khắc mà người ta sắp đi vào cõi vĩnh hằng như lời ông nói.
Khoảng cách biết được người sắp chết của ông cũng thật đáng nể: Hàng chục cây số. Ông lão có vẻ “tự hào”: “Đám xa nhất tôi phát hiện cách nhà tôi ở khoảng 15 km”. Nghe có vẻ khó tin nhưng khi hỏi những người dân nơi đây thì họ đều công nhận đó là sự thật 100% và ông cũng chẳng có lý do gì để “nổ”. Hãi hùng hơn nữa khi ông lão còn “bật mí” rằng khi nghe “có biến”, ông còn đoán được người sắp chết khoảng bao nhiêu tuổi, nguyên nhân chết.
Bí ẩn chưa thể giải mã
Nếu “trình độ” như vậy mà đem so với những nhà ngoại cảm, chắc ông Ninh sẽ không hề thua kém, thậm chí còn có thể “trội” hơn. Có điều ông không dùng khả năng của mình để lừa bịp người khác hay hành nghề cúng bái mà ngược lại, ông lại tự nhận mình là người rất duy vật khi không tin vào ma quỷ. Lời nguyên văn của ông: “Tôi không tin là có ma quỷ nào. Nếu tin là có thật thì tôi cũng chẳng dám đi đêm hôm như thế làm gì, hoặc tôi đã bị ma quỷ “vật” chết lâu rồi”.
Lý giải về khả năng “nghe”, “ngửi” được người sắp chết của ông Ninh, nhiều người “đoán già đoán non” rằng có thể người sắp chết có tiết ra một thứ chất đặc biệt nào đấy, hoặc phát ra một thứ sóng “siêu âm siêu từ” gì đó và cơ thể ông Ninh lại có một bộ phận giống như chiếc “máy thu” nên hai bên nhận ra nhau; cũng có người mê tín cho rằng ông Ninh bị “trời đày” nên mới phải chuyên “đưa tiễn âm hồn” như thế. Nói về chuyện này, dị nhân thuật lại: “Không biết do có phải trước kia bố mẹ tôi luôn bảo tôi là “lớn lên mày sẽ bị trời đày” hay không mà bây giờ tôi như vậy?”.
Còn có một chi tiết khác người dân vẫn băn khoăn không biết có phải vì chuyện này mà ông “bất thường” như thế không? Được biết ông Ninh là một cựu chiến binh, vào chiến trường miền Nam chiến đấu năm 1972, đến năm 1975 thì xuất ngũ. Về nhà ông lấy vợ, sinh con nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn theo đuổi người lính này khi hai đứa con đầu của ông bị nhiễm chất độc màu da cam, hai người con sau rất may mắn không ảnh hưởng gì.
Thế nên vợ ông đôi khi mới vẩn vơ ngồi tự hỏi: “Không biết có phải do chất độc màu da cam làm ảnh hưởng đến tâm trí của ông ấy hay không mà “lộ” ra cái biệt tài chẳng giống ai như thế?”.
Thời gian đầu khi “tinh hao mới phát tiết”, vợ con thấy ông gàn dở như vậy đã phản đối kịch liệt, không cho dự đoán người chết hay bén mảng đến đám ma nào, nhưng cứ như phản xạ của cơ thể, ông không nghĩ đến thì những “dự báo” vẫn cứ ập đến u u trong đầu. Thấy ông “dở hơi” quá, vợ con ông còn định “lập mưu” tống ông đi bệnh viện tâm thần.
Cũng chẳng trách được vợ con vì gọi là “biệt tài” thì phải có lợi như đoán… xổ số ngày mai về số gì, xem tướng số xem hậu vận ra sao, đằng này lại đi dự đoán cái tai ương đen đủi nhất trên đời là cái chết; mà khổ nỗi “đoán lần nào trúng lần ấy”.
Biết được ý định của vợ nên ông hết thủ thỉ chứng minh mình hoàn toàn bình thường, rồi “lên gân” nhất quyết không đi, khẳng định mình không có vấn đề về tâm thần. Theo dõi mọi sinh hoạt của ông thấy vẫn bình thường, có mỗi bất thường là mê… đám ma nên mọi người dẫn cũng đành chịu, mặc kệ ông với “đam mê” độc nhất vô nhị.
“Nghề” bất đắc dĩ không công
Cũng vì cái biệt tài “chẳng ai muốn có” này mà từ khoảng hơn chục năm nay, ở những khu vực gần xã Quý Sơn khoảng hơn chục cây số, khi nhà ai không may có người xấu số qua đời thì đều thấy một người đàn ông tuổi ngoài ngũ tuần xuất hiện. Mà có khi ông còn đến sớm hơn cả những con cháu trong nhà để giúp nhà có người qua đời những công việc tang ma.
Hình ảnh ông Ninh có mặt trong mọi đám tang tại địa phương đã quá quen thuộc với những người dân nơi đây. Đến mức thậm chí nếu thấy vắng mặt ông trong bất kỳ một đám nào đó thì đó mới là một chuyện lạ, có thể là do ông bị ốm nặng không đi được, hoặc nhiều đám ma quá nên “chạy sô” không kịp.
Tham dự đám ma là “nghề” của ông, thậm chí còn được coi là “nghề chính” vì ngoài đi đám ma thì hầu như ông chẳng còn làm gì được, thời gian “phục vụ” đám đã chiếm phần lớn thời gian, lấy đâu thời gian đi làm vườn tược, đồng áng. Điểm lạ của “nghề” này là không có một đồng tiền công, không một mục đích vụ lợi nhỏ nhất nào.
Ngoài lý do đi nhiều thành “mê”, còn một lý do khác theo lời ông tâm sự là “không đi không được”: “Biết có người sắp chết, biết đang có đám ma mà không đi được thì trong lòng nóng như lửa đốt, buồn bực đứng ngồi không yên, thậm chí còn sinh ra ốm đau”. “Thành quả” của ông sau khi “phục vụ” những đám ma là ông cảm thấy khỏe ra, tâm hồn thanh thản lạ thường. Thế nên đôi lúc mắc “bệnh nghề nghiệp”, không có đám ma lại… thấy nhớ.
Sau khi là “đại sứ của thần Chết”, công việc tiếp theo của ông sẽ là chân “lon ton” phục vụ đám ma, có thể làm bất kỳ công việc nào của nhà đám: Thay thợ kèn đánh trống, đánh “tùng bèng” để đưa tiễn người chết, trông coi bàn thờ bát hương của người chết cho hương lửa không khi nào tắt suốt mấy ngày tang lễ…
Đến đám ma nào ông cũng nhiệt tình như đám ma nào, người lạ không biết chuyện cứ ngỡ ông phải là người ruột thịt trong gia đình người chết: Ông kê bàn ghế, đun nước uống, pha chè mời khách; đêm đến thì ông không ngủ mà thức trông đồ đạc, bàn ghế, trông xe cho gia chủ trong lúc tang gia bối rối sơ xuất…
Đám nào được ông giúp thì gia chủ luôn yên tâm về việc tiếp khách không lo thất lễ, đồ đạc không bao giờ sợ mất mát. Ông giúp đến khi nào gia đình họ hàng đưa người quá cố về nơi “an nghỉ cuối cùng” thì mới về nhà nghỉ; hoặc lại “chạy sô” đến một đám ma khác trong vùng.
Dù sao thì khả năng dự báo… người chết của ông Ninh cũng thường chỉ dừng lại ở “ngưỡng” dự đoán những người bệnh tật, hoặc ốm yếu sắp chết chứ không dự đoán những cái chết “bất đắc kỳ tử”, thế nên may mắn là ông chưa từng bị ai… đánh hay bị người địa phương xa lánh. Ngược lại công việc và biệt tài của ông còn được người dân địa phương cảm ơn và quý trọng vì đã giúp họ bớt được phần nào nỗi đau khi người thân nằm xuống.
“Sinh – lão – bệnh – tử là quy luật của cuộc đời, ông ấy có dự báo trước hay không dự báo trước thì chuyện người bệnh tật rồi chết cũng sẽ xảy ra. Mà chắc chắn người chết cũng được an ủi phần nào khi nhắm mắt xuôi tay mà lại có một người không thân thích giúp đỡ nhiệt tình như vậy”, một người dân địa phương trải lòng.
Và cái biệt danh “đại sứ của thần Chết” cũng chỉ là cách nói vui của bà con khi nhắc về ông Ninh, không ai coi ông là người “có vấn đề” mà còn coi “hành động của ông là một hành động nhân văn, chia sẻ nỗi đau thương”.
Thế giới từng có trường hợp mèo dự báo người chết
David Dosa, một giáo sư, bác sĩ tại trường đại học Brown đã cung cấp cho thế giới một thông tin vô cùng kỳ lạ về chú mèo Oscar, một chú mèo của viện dưỡng lão tại New England có khả năng đặc biệt dự đoán được những bệnh nhân sắp qua đời.
Oscar là một con mèo không thích hòa đồng, nó được trung tâm Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Steere House tại Providence, Rhode Island (nơi chuyên điều trị và chăm sóc cho những người bị chứng mất trí nhớ trầm trọng) nhận nuôi nhiều năm trước đây và nó đã dự đoán chính xác 50 trường hợp người sắp chết cho đến thời điểm năm 2007.
Kể từ đó, con số dự đoán về số người chết của Oscar tăng lên gấp đôi và không một ai còn cho rằng, điều này chỉ là sự may mắn.
Hàng ngày, Oscar thường lang thang dọc hành lang từ phòng này sang phòng khác để tìm kiếm và ngồi bênh cạnh những bệnh nhân chỉ còn sống được vài giờ. Thậm chí, nó còn đứng bên ngoài căn phòng mà có bệnh nhân sắp chết để cào cửa đòi vào bên trong.
Có một lần, một y tá đã đặt mèo Oscar lên giường một bệnh nhân đang bị ốm rất nặng mà các bác sĩ đều cho rằng ông ta sắp chết.
Bỗng nhiên, Oscar nhảy sang giường và ngồi bên cạnh một bệnh nhân ở phòng khác. Và quả không ngoài dự tính của chú mèo này, người bệnh nhân thứ hai đã chết vào tối hôm đó. Còn bệnh nhân đầu tiên mà các bác sĩ dự đoán vẫn cầm cự sống tiếp thêm được hai ngày nữa rồi mới mất.
Tiến sĩ Dosa và các nhân viên khác đều tin tưởng vào khả năng tiên đoán của Oscar. Khi thấy chú mèo này ngồi bên cạnh một bệnh nhân, ngay lập tức, họ sẽ gửi thông báo đến gia đình bệnh nhân đó.
Theo vị tiến sĩ này: "Oscar không giống như những con mèo ham chơi khác. Nó không để lãng phí thời gian bất cứ một phút nào. Nó chỉ dành cho mình khoảng 2 phút cho việc ăn uống, rồi ngay sau đó, lại tiếp tục “công việc” tìm kiếm những người sắp trút hơi thở cuối cùng. Oscar là một món quà kỳ lạ mà thượng đế đã ban tặng cho viện dưỡng lão".
Tuy nhiên, ông không có một lời giải thích nào chắc chắn nào về hành vi kỳ lạ này của chú mèo. Ông cho rằng, Oscar còn thính hơn cả những chú chó, nó có thể ngửi thấy mùi của các bệnh nhân ung thư, phát hiện ra chất Xeton (một loại hóa chất tiết ra từ các tế bào chết).
Giờ đây Oscar đã trở thành một người bạn thân thiết của các bệnh nhân và các y bác sĩ trong viên. Nó như một nguồn động viên và an ủi đối với mọi người. Chú mèo còn được bạn bè, gia đình các bệnh nhân khen ngợi hết lời. "Mọi người đều cảm thấy thoải mái và biết ơn Oscar mặc dù chú mèo này mang tới tin buồn cho họ", chủ nhân con mèo nói.
12:28
[TGTL] "NỮ TIẾP VIÊN MA" HIỆN HỒN.CỨU KHÁCH BAY THOÁT NẠN
Posted by
Game Mod
|
0
nhận xét
"NỮ TIẾP VIÊN MA" HIỆN HỒN.CỨU KHÁCH BAY THOÁT NẠN
Ủy ban điều phối các sân bay quốc gia của Thái Lan khi đang điều tra vụ hạ cánh bất thường của chiếc máy bay ở Bangkok, thì nhận được nguồn tin, đã có một "tiếp viên ma" giúp sơ tán người từ khoang máy bay bị tai nạn.
Chiếc máy bay của Thai Airways International trên đường từ Quảng Châu (Trung Quốc) trở về Bangkok ngày 15.9 vừa qua đã phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay Bangkok với một bộ phận hạ cánh bị lỗi và trượt ra khỏi đường băng. Không có ai bị thương trong quá trình máy bay tiếp đất, tuy nhiên 13 người đã bị trầy xước trong khi di tản khỏi máy bay.
Một nhân chứng đã kể cho Ủy ban điều tra rằng:
"Tất cả hoảng loạn, ai cũng nghĩ rằng máy bay cháy và đám đông vội vã xô đến cửa thoát hiểm. Các tiếp viên không đối phó nổi với tình huống này và bị dòng người xô ngã đập xuống sàn máy bay.
Ở đỉnh điểm của cơn hoảng loạn, tôi bỗng nhìn thấy một nữ tiếp viên hàng không mặc trang phục truyền thống của Thái Lan.Tôi không thể đọc được tên cô ở biển hiệu trên ngực áo. Cô ấy rất bình tĩnh hướng dẫn hành khách và trong nháy mắt khôi phục trật tự. Sau cuộc di tản khỏi máy bay không ai nhìn thấy cô gái kỳ diệu này một lần nữa”.
Tuy nhiên, Hãng Hàng không Thai Airways cho biết, tất cả các tiếp viên của hãng đều phải mặc đồng phục hàng không trên các chuyến bay và không ai được mặc trang phục truyền thống. Camera giám sát sân bay cũng như những đoạn quay của lính cứu hỏa và lính cứu hộ đều ghi nhận rằng, tất cả tiếp viên trên chuyến bay này đều mặc đồng phục hàng không.
Các chuyên gia nghiên cứu thế giới siêu thực cho rằng hình ảnh mà nhân chứng nhìn thấy ở đây có thể là một trong những nữ tiếp viên hàng không đã thiệt mạng trong vụ tai nạn của Thai Airways hồi tháng 1.1998.
21:08
Thế giới tâm linh [ Lời phật dạy ]
Posted by
Game Mod
|
0
nhận xét
“Con không có thứ gì cả, thì lấy gì con bố thí.”
Đức Phật dạy : “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này "
BỐ THÍ VÀ LỜI DẬY CỦA PHẬT
* Hiếu *
Một người nghèo hỏi Đức Phật : “Tại sao con nghèo như thế?”
Phật nói : “Vì con chưa học được cách bố thí cho người khác.”
Người ấy nói : “Con không có thứ gì cả, thì lấy gì con bố thí.”
Đức Phật dạy : “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này :
1. Nhan thí - Bố thí nụ cười,
2. Ngôn thí - Bố thí ái ngữ, nói lời hay.
3. Tâm thí - Bố thí tâm hòa ái, lòng biết ơn.
4. Nhãn thí - Bố thí ánh mắt nhìn thẳng hiền từ.
5. Thân thí - Bố thí hành động nhân ái.
6. Tọa thí - Bố thí nhường chỗ cho người cần.
7. Phòng thí - Bố thí lòng bao dung.
* Hiếu *
Một người nghèo hỏi Đức Phật : “Tại sao con nghèo như thế?”
Phật nói : “Vì con chưa học được cách bố thí cho người khác.”
Người ấy nói : “Con không có thứ gì cả, thì lấy gì con bố thí.”
Đức Phật dạy : “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này :
1. Nhan thí - Bố thí nụ cười,
2. Ngôn thí - Bố thí ái ngữ, nói lời hay.
3. Tâm thí - Bố thí tâm hòa ái, lòng biết ơn.
4. Nhãn thí - Bố thí ánh mắt nhìn thẳng hiền từ.
5. Thân thí - Bố thí hành động nhân ái.
6. Tọa thí - Bố thí nhường chỗ cho người cần.
7. Phòng thí - Bố thí lòng bao dung.




